Blog của tôi

Nơi chia sẻ cảm xúc của cộng đồng Dancer Việt

Th03 26
2010

Gia _ thuyet

Gửi bởi: Phan Tuong Vi

Tagged trong: Untagged 

Phan Tuong Vi


Trong cuộc sống , em luôn tự tin khi bản thân là người chưa biết mắc nợ 1 ai và cũng chưa hề nghĩ rằng mình sống quá ích kỉ … nhưng những gì làm em suy nghĩ , những gì em đang cảm nhận được ngày hôm nay … em mong những thứ ấy chỉ là giả thuyết … mãi mãi là giả thuyết mà thôi …

 



ANHSO.net

Anh B đã ra đi với sự cho đồng ý của a.T

Em thật tình ko biết chuyện xảy ra lúc ấy là khi nào ? vì sao anh lại ra đi ??? và giữa các anh có mâu thuẫn gì ??? anh đã làm gì sai ??? em cố hỏi nhiều ng dù biết rằng vấn đề này là 1 chuyện tế nhị … dù rằng em chỉ biết đơn thuần là mâu thuẫn … và dù rằng mọi ng cũng ko muốn nói …all vẫn khiến em muốn biết … thật ra lí do là gì ??? mà anh ra đi … mà em ko có cơ hội để bù đắp lại cái cơ hội mà em đã buông tay vuột mất … Nhưng có lẽ cũng ko thể nào ko đặt cho anh 1 BIG QUESTION : Nếu biết sẽ bị chỉ trích sao anh còn cố gắng ở lại ??? nếu như lúc đó anh ra đi sớm hơn thì có lẽ … Vì cái gì mà anh ở lại ??? Anh cố níu kéo điều gì ??? Và anh đã làm được hay chưa ??? nếu chưa , em mong anh sẽ quay trở lại .. để làm hết những gì anh mong muốn …

 



 

 


Em cứ tưởng mình thật cao thượng … mỉm cười trong khi anh ra đi … sẽ ko làm anh phải buồn lòng … 3 ngày cuối gặp nhau em đã cố gắng cười dù ko muốn … em dặn mình ko thể khóc trước mặt anh … để rồi hôm đó ... cơn mưa nhẹ đã cuốn theo những giọt nước mắt trong em … anh lạnh lùng bước ngang em như người ko quen biết … em rất đau nhưng vẫn ko rơi lệ … và đến tận bây giờ vẫn thế … em ko rơi ngay cả 1 giọt mỗi khi nhớ tới anh … vì những khi em khóc … trong vô tình anh đã lau những giọt nước mắt kia .. anh cho em biết anh cũng sẽ cười nếu như anh thấy em cười … vậy nên em ko khóc nữa … nhưng … em cũng ko còn cảm nhận được nụ cười của chính bản thân em !




 

Đến lớp hôm nay em gặp lại Mr.Bằng ( gọi vậy có đúng ko ha , em chỉ biết anh qua cái tên vậy thôi ) , anh B rất dễ mến và cũng khá gần gũi … hôm nay cũng có lẽ là ngày cuối cùng anh dạy ở lớp này … anh B chọn cho mình 1 con đường riêng dành cho ảnh … đó cũng là 1 sự  lựa chọn hay … nhưng cũng là nơi bắt đầu cho cái mà em gọi là giả thuyết …



Hôm nay em tham gia lại lớp nhảy
, nơi mà em tính từ bỏ , nơi mà em quyết định sẽ ko quay đầu trở lại , all cũng giống như anh … nhưng em ko thể ko nhìn , ko thấy và cũng ko nghe những lời kêu gọi của mấy đứa nhóc em iu quý  … nên em đã trở lại … và cũng vì cố gắng cũng ko thể làm vơi đi hình bóng anh trong lòng em , dù với mọi cách , nên cuối cùng em cũng thôi và để cho nó trôi theo tự nhiên , khi em tìm được lời giải thích cho chính bản thân em … khi đó cái gì đến thì cũng sẽ đến phải ko anh ????

Thông tin liên hệ